Shorts

Phạm Hoài Nam: Waltz Number 2

Gần đây không theo dõi nhạc Việt nên không tìm được album gì mới. Đành nghe lại album cũ như Waltz Number 2 của Phạm Hoài Nam. Album này phát hành năm 2024 nên cũng không cũ lắm và tôi cũng chỉ mới nghe lần đầu nên vẫn còn mới mẻ đối với tôi.

Ca khúc chủ đề là một bài classical của Dmitri Shostakovich được nhạc sĩ Quốc Bảo viết lời Việt. “Waltz Number 2” có giai điệu đẹp và nhịp điệu luân vũ lả lướt. Phạm Hoài Nam hát nhẹ nhàng nhưng vẫn nồng nàn: “Ướt đôi vai gầy / Bằng hương yêu / Bằng môi nóng / Giữa đêm xanh.”

Ca khúc “Bài đồng dao của ngày” đã đóng dấu Nguyên Hà và Quốc Bảo. Tuy nhiên, Phạm Hoài Nam có cách kể nhạc rất riêng, như hai câu, “Lời ai tựa như lưới đan dọc ngang tim mình / Cười khẽ cũng thấy đau tâm can”. Tiếng đàn acoustic guitar cũng như mũi kim đâm theo nhịp tim.

Ca khúc “Ta chẳng còn ai” của nhạc sĩ Đức Trí thì không còn gì xa lạ với phần điệp khúc gào thét của Phương Thanh nhưng Phạm Hoài Nam đã cover lại với phong cách của mình. Chẳng hạn như câu, “Ai đã từng khóc… vì yêu”, anh nhấn nhẹ chữ “khóc”. Còn “Những ai được chết… vì yêu”, anh nhấn nhẹ chữ “chết”. Nghe không bi đát nhưng vẫn xót nên phần hòa âm acoustic sẽ thấm hơn. Còn phần đệm rock quá bạo lực làm mờ đi tiếng hát của anh.

Trong album còn có “Điều vô lý thứ nhất” (nhạc sĩ Hồ Tiến Đạt) và “Không còn mùa thu” (nhạc sĩ Việt Anh) đáng được thưởng thức. Sáng nay trời mưa nghe lại album này nổi hứng viết vài dòng.

Tuổi trẻ bồng bột

Sáng nay tình cờ đọc trên Facebook nỗi lòng của một người mẹ mất đi một cậu con trai thanh niên rất trẻ. Theo lời chia sẻ của người mẹ, cháu đã tự kết liễu đời mình vì đã và trao trọn con tim cho người mình yêu. Kết quả là đã bị người ấy phản bội. Tuy không quen biết nhưng đọc thật não lòng.

Tôi bùi ngùi nhớ lại quá khứ của 30 năm trước, tôi cũng bị rơi vào tình trạng tương tự. Cả thế giới giới xung quanh tôi như sụp đổ. Tôi không thể còn tâm trí và kiên nhẫn để học tiếp năm thứ hai đại học. Tôi có cảm giác như mất hết tất cả và luôn cả chính mình. Tôi cũng đã nghĩ đến việc kết thúc đời mình.

Tôi rất mong được chia sẻ nỗi đau của mình nhưng không tìm được ai. Bạn bè không còn ai thân thiết để tâm sự. Thời đó tôi đâu biết gì về counseling. Blog cũng chưa có nên những nỗi sầu tôi đều nén trong lòng.

Một hôm lái xe từ chỗ mẹ ở đến ký túc, tôi đã bật khóc dưới cơn mưa to đổ xuống như đang trách móc thằng nhóc mới nếm mùi thất tình. Tôi nhận thức rằng, tại sao mình phải kết thúc đời mình vì một người đã gian dối và phản bội mình? Tôi quyết tâm tập trung vào việc học và sau này sẽ tìm được một người hơn thế.

Có những chuyện quá khứ nên đưa vào quên lãng nhưng đây là một trong những thử thách lớn nhất của đời mình. Cũng may là mình đã vượt qua được. Tôi muốn để lại vài lời comment cho người mẹ đã mất đứa con của mình nhưng cái status đó đã biến mất tìm lại không được. Đành viết lại đây nhưng một lời chia sẻ.

Sau này khi nghe ca khúc “Stan” của Eminem, mình mới cảm nhận được rằng không chỉ mình bị rơi vào hoàn cảnh cảnh ấy: “I had a friend kill himself over some bitch who didn’t want him”.

Have We Destroyed Childhood?

Joshua Rothman, writing for the New Yorker, asks, “Have We Destroyed Childhood?

If you let your children play at the park by themselves, you could be reported by your neighbors and led away in handcuffs: it’s no wonder that many of today’s parents keep their kids on a short leash. [Peter] Gray, meanwhile, describes how, at age four, he was sent to the corner store by himself to buy cigarettes, crossing the street along the way. A few years later, he joined the scrum of kids who spent their after-school time playing around the neighborhood almost entirely unsupervised. Decade by decade, he writes, the childhood he enjoyed has been replaced by a new way of growing up. And the result, he argues, has been an ongoing decline in the happiness and mental health of young people. “The ultimate goal of childhood is to break away from dependence on parents and establish oneself as one’s own person,” Gray asserts. But adults, increasingly, are building a world in which this is impossible.

Yes, I agree. As parents, our job is to become obsolete.

Bạc bẽo

Lúc mới qua Mỹ gia đình tôi may mắn quen được một người chị độc thân sống một mình. Chị thường giúp đỡ gia đình tôi như chở mẹ, chị ba, và tôi đi shopping mua những gì cần trong nhà. Chị biết chỗ nào on sale và đồ dùng tương đối tốt.

Chị nhiệt tình và rộng rãi. Chị thường hay biếu mẹ tôi những món ăn ngon hoặc trái cây tươi ngọt. Tính mẹ tôi thì có qua có lại. Tính chị ấy thì cho đi nhưng không nhận lại. Sau này mỗi lần về thăm mẹ, tôi ghé qua Eden mua những món ăn Việt biếu chị và bắt buộc chị phải nhận. Hôm sau chị lại mang những món khác biếu lại tôi. Chị không muốn mang nợ ai cả. Người ta tặng chị, chị trả lại ngay.

Lúc đầu tôi cảm thấy tính cách của chị không dễ giao tiếp. Sau này va chạm đời, tôi mới hiểu tại sao chị lại làm thế. Tôi cũng thế, khi mang ơn ai tôi cũng tìm cách trả lại. Họ không lấy lại tôi vẫn mang ơn họ. Sợ nhất là những kẻ vong ơn bội nghĩa. Khi giúp đỡ người khác, tôi không cần thiết họ phải trả ơn nhưng lấy oán trả ơn mới đáng buồn. Nhưng thôi, đời là thế. Không trách móc ai.

Trải qua vài lần mới thấy được lòng người. Chỉ tự trách mình quá nhiệt tình. Giờ đây rút ra được kinh nghiệm thà rằng mất lòng trước đặng lòng sau còn hơn mất lòng luôn. Lúc trước tôi rất lo ngại làm mất lòng người khác. Bây giờ thì chả thèm bận tâm gì cả. Có những mối quan hệ không cần phải hàn gắn.

Những mối quan hệ

Bốn ngày nghỉ lễ không có tiết mục hay sinh hoạt gì. Không ai rủ đi nhậu. Thế mà tôi vẫn mua thêm mấy chai rượu để đó. Thích nên mua thôi chứ không muốn uống nhiều. Càng già càng yếu nên không uống được nhiều nữa. Chỉ lai rai cho có chút men đắng cuộc đời.

Vài tháng gần đây, tôi không còn chơi pickleball nữa. Cổ tay vẫn còn đau nên tạm thời nhưng chơi volleyball. Vì thế nên cũng không còn xã giao với bè bạn. Tôi chỉ đi trượt skateboard một mình. Như thế cũng vui rồi. Tôi không ngần ngại trở lại với thế giới của riêng mình.

Dù trong bạn bè hay người thân, hợp nhau thì gặp nhau. Không hợp nhau thì không gặp cũng không sao. Gần đây bị máu cao nên tôi cũng cố gắng hạn chế vị mặn ngọt trong ăn uống. Cố gắng ngủ dài hơn cho dù quen giấc hay thức dậy vào năm giờ sáng.

Quan trọng hơn là không suy nghĩ nhiều để giảm stress. Những gì trong quá khứ, tôi không nghĩ đến. Ba mươi năm từ khi ra đời, tôi đã va chạm rất nhiều. Trong tình cảm, tình người thân, và tình bạn, tôi đều có những mối quan hệ tốt và xấu. Tôi đâu phải là thần thánh nên lúc nào cũng hoàn hảo.

Càng thân tôi càng không ngăn chặn được cảm xúc của mình. Từ sai lầm này đến sai lầm khác, tôi nay cố gắng kiểm soát lại cảm nghĩ của mình. Nhiều lúc vì quá quan tâm đến những mối quan hệ mà không kiểm điểm được hành động của mình.

Có những mối quan hệ tuy nứt mẻ nhưng vẫn có thể hàn gắn lại được. Đó mới là những mối quan hệ đáng quý vì dù trong quá khứ có thế nào, nó cũng không ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai. Những mối quan hệ đó dù trải qua những thử thách mà vẫn bền bỉ.

Ngược lại, có những mối quan hệ không thể nào hàn gắn lại được. Có những mối oán giận không thể nào xóa được. Có những hờn căm không thể nào xoa dịu. Có những mối quan hệ làm ơn mắc quán, ăn cháo đá bát, và lấy ơn làm oán nên cũng không cần phải níu kéo hay gìn giữ. Những mối quan hệ đó không còn hơn có. Không qua không lại, không phiền không muộn.

Gần 50, hơn nửa cuộc đời, tôi phải nhận thức được những mối quan hệ của mình. Mối nào cần giữ thì giữ. Mối nào không cần nữa thì cho theo mây khói. Hay chỉ tìm về mối quan hệ với chính mình.

A Year of Longboarding

Almost a year ago, a dad brought in his kids’ old scooters and skateboards to a Vovinam class (Xuân was still attending at the time). His kids must have grown out of them. All the scooters and skateboards were taken, except for the Kryptonics cruiser.

I was not sure if I wanted to try out skateboarding since falling on concrete can result in serious injuries. I didn’t want to pick it up at first, but no one else seemed to want it. I could use it to practice my snowboard carving over the summer.

At 48, I know that my body is not young. If I get injured, it would take a long time to heal. As a result, I always cover myself with guards and protective gears. I also take my time to progress. Practicing half an hour or so a day, I was able to transfer my snowboarding skills over to skateboarding. A year later, I am loving to carve on the cruiser board.

In retrospect, I would like to thank the dad who gave away the Kryptonics board. If it was not for him, I probably wouldn’t have tried skateboarding.

Moorhouse Road

Palm fronds under London frost
outside the little rented flat

where days bend and contract
around your loss;

happiness was no small thing,
but neither was its cost.

Maya C. Popa

Gaming PC for Xuân

I promised Xuân that I would buy him a gaming PC if he broke his swim team’s butterfly record. The budget would be $1,000. He broke the record and had been reminding me my promise. I had to rely on Đạo to help me pick one out because I knew nothing about gaming PC. Furthermore, I am a Mac guy. I hadn’t used a PC in a long time. Đạo sent me some, but the most he could find was $100 off.

Today, I took them to Micro Center to take a look and I came across Alienware Aurora ACT1250 Gaming PC with the following specs:

  • Intel Core Ultra 7 265KF 3.3GHz Processor
  • NVIDIA GeForce RTX 5070 12GB GDDR7
  • 32GB DDR5-5200 RAM
  • 1TB Solid State Drive
  • Microsoft Windows 11 Home
  • 2.5GbE LAN

The original price was $3,699.99. The sale price was $1,699.99 (saved $2,000.00). Đạo approved the specs, but it was $700 over budget. I hesitated a bit, but Vương told me to get it for Xuân and he will join the swimming team next summer. His mom and I had been trying to get Vương to join the swim team, but he declined. Earlier, I joked with him that I would buy him a $5,000 PC if he joins the swim team next year and he still said no, but he was willing to do it for his brother. That was real love.